Các Đề Mục

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

Thư Mời Viết Bài Tưởng Niệm Thi Sĩ Hoa Văn - Võ Phú


Kính gửi quý văn hữu, thi hữu và những người bạn thân quý của thi sĩ Hoa Văn,
Với sự đồng thuận của anh Ngô Huy Minh cùng gia đình thi sĩ Hoa Văn, chúng tôi đang thực hiện tập thơ cuối cùng của ông mang tên “Ngày Tháng Mây Bay”, như một nén tâm hương, một lời tiễn biệt đầy yêu thương gửi đến người thi sĩ đã dành trọn đời mình cho thi ca và tình người.
Ngoài những tác phẩm chưa từng được in ấn của thi sĩ Hoa Văn sẽ được giới thiệu trong tập sách này, chúng tôi tha thiết kính mời quý văn hữu, thi hữu và bằng hữu gần xa từng có dịp đồng hành, gặp gỡ, hoặc gắn bó với nhà thơ Hoa Văn, cùng góp mặt bằng những bài viết tưởng niệm, hồi ký, cảm nhận hoặc những kỷ niệm sâu sắc về ông.
Mỗi câu chuyện, mỗi ký ức, dù giản dị hay sâu lắng, đều là những tình cảm quý giá giúp khắc họa chân dung một người thi sĩ đã để lại dấu ấn đẹp trong lòng bạn bè và người yêu thơ. Đó cũng là cách để chúng ta cùng lưu giữ những tình cảm chân thành, những cuộc gặp gỡ đáng nhớ và những giá trị tinh thần mà thi sĩ Hoa Văn đã trao gửi trong suốt hành trình thi ca của mình.
Chúng tôi rất mong nhận được sự hưởng ứng và đóng góp của quý vị trong thời gian sớm nhất để kịp hoàn tất tuyển tập, dự kiến phát hành nhân dịp 49 ngày tưởng niệm thi sĩ Hoa Văn.
Xin hãy cùng nhau viết nên những trang hồi ức đẹp nhất, để tiễn đưa người thi sĩ tài hoa trên chuyến hành trình cuối, và để những vần thơ cùng tình bằng hữu vẫn còn mãi với thời gian.
Bài viết xin gửi về:
Thay mặt Ban thực hiện tuyển tập “Ngày Tháng Mây Bay”,
Xin trân trọng cảm ơn và kính chúc quý văn hữu, thi hữu cùng gia quyến nhiều sức khỏe, an lành.
“Người đi như áng mây bay,
Còn thơ ở lại, còn đầy nghĩa ân.”

p.s. Xin chuyển tin này đến bạn bè văn thi hữu với nhà thơ Hoa Văn
--
Thi Sĩ Hoa Văn, Ngô Văn Hòa, Đã Rong Chơi Theo “Ngày Tháng Mây Bay”

Chiều hôm qua, tôi nhận được email của thi sĩ Trần Quốc Bảo báo tin nhà thơ Hoa Văn đã vĩnh viễn rời xa cõi tạm. Dù biết sinh tử là quy luật muôn đời của kiếp nhân sinh, biết đời người chỉ là một chuyến hành trình ngắn ngủi giữa dòng thời gian vô tận, nhưng khi hay tin ông qua đời, lòng tôi vẫn không khỏi bàng hoàng, hụt hẫng và ngậm ngùi.
Có những người khi hiện diện, ta quen với sự hiện diện ấy đến mức nghĩ rằng họ sẽ còn đó rất lâu. Để rồi khi họ ra đi, khoảng trống để lại không chỉ là sự vắng mặt của một con người, mà còn là sự mất mát của một tâm hồn, một tiếng nói, một nhân cách và một đời thơ.
Tuần trước, trong lúc tôi cùng gia đình đang nghỉ hè tại Acadia National Park, bác Trần Quốc Bảo gọi điện cho tôi. Giọng bác trầm xuống khi kể rằng vừa liên lạc với anh Minh, người con trai của thi sĩ Hoa Văn, và được biết sức khỏe của bác đã suy kiệt. Bệnh viện đã cho ông trở về nhà vì không còn nhiều hy vọng hồi phục.
Bác Trần Quốc Bảo hỏi tôi:
“Mai mốt cháu về, có thể chở bác đến thăm bác Hoa Văn được không?”
Lúc đó tôi vẫn còn ở xa. Tôi thưa với bác rằng khi trở về sẽ liên lạc ngay.
Nhưng cuộc sống vốn luôn cuốn con người vào những bộn bề thường nhật. Sau gần mười ngày vắng nhà, biết bao công việc tồn đọng chờ giải quyết. Con gái bước vào mùa thi đấu bơi lội. Tôi phải đưa cha mẹ đi khám bệnh, lo việc cho trường Việt ngữ, phụ giúp vợ trong công việc gia đình khi khách mang quần áo đến sửa chữa ngày một nhiều...
Tôi vẫn nghĩ mình còn thời gian.Tôi vẫn nghĩ rồi sẽ có dịp đến thăm ông... Nhưng.... cuộc đời đôi khi không cho chúng ta cơ hội để thực hiện những điều mình dự định.
Sáng hôm qua, tôi nhận email của bác Trần Quốc Bảo cho biết bác vừa đến thăm nhà thơ Hoa Văn. Ông rất yếu, nói chuyện khó khăn. Đến chiều, tin buồn lại đến: nhà thơ Hoa Văn đã ra đi.
Tôi lặng người! Một người bạn thơ lớn đã khép lại hành trình gần một thế kỷ nhân sinh.
-oOo-
Nhà thơ Hoa Văn, bút hiệu trước năm 1975 là Anh Hoa, tên thật là Ngô Văn Hòa.
Ông sinh ngày 8 tháng 3 năm 1932 tại làng Thượng Thị, huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ.
Ông là cựu Trung tá ngành Chiến tranh Chính trị của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, từng trải qua 11 năm tù cải tạo sau biến cố năm 1975 trước khi định cư tại Hoa Kỳ năm 1993 theo diện tị nạn cộng sản.
Nhưng điều làm nên tên tuổi Hoa Văn không phải quân hàm hay những biến động lịch sử ông từng trải qua.
Điều còn lại trong lòng bạn bè và độc giả chính là thơ.
Ông làm thơ từ năm 1954 và dành trọn hơn bảy mươi năm cuộc đời để sống với thơ, yêu thơ và phụng sự thơ.

Từ những tập thơ đầu tiên xuất bản tại miền Nam trước năm 1975 như:
Đường Em Hoa Nở (1964)
Thơ Anh Hoa (1965)
Thơ Lục Bát (1966)
Mưa Cao Nguyên (1966)

Ðến hơn hai mươi thi phẩm được xuất bản tại Hoa Kỳ sau này, ông chưa từng rời xa thi ca. Những tác phẩm như:
Thơ và Thời Gian
Tạ Ơn Đời
Che Đời Mưa Bay
Như Áng Mây Hồng
Vạt Nắng Bên Đời
Cõi Thơ Ta Ở Một Đời
Gió Cuốn Mây Bay
Dòng Thơ Cho Em
Hương Tình Hoài Điệp
Dòng Tình Yêu Em
Hoa Nở Đường Về
Đồi Lá
Tuyển Tập Bảy Mươi Năm Thi Ca
Thơ Ơn Tạ Tình Chia
Chút Tình Còn Lại
Lòng Ta Như Một Cung Đàn

Những thi tập nối tiếp nhau ra đời trong suốt hơn bảy thập niên sáng tác đã trở thành những dấu mốc đáng trân trọng trên hành trình thi ca bền bỉ của nhà thơ Hoa Văn. Mỗi tập thơ không chỉ ghi lại một giai đoạn đời người, mà còn là những trang nhật ký tâm hồn, phản chiếu những suy tư, trải nghiệm và chiêm nghiệm mà ông đã tích lũy qua bao biến động của cuộc sống. Từ những năm tháng tuổi trẻ đầy mộng mơ, qua những giai đoạn chiến tranh khốc liệt, những năm dài tù đày, cho đến cuộc sống lưu vong nơi xứ người, thơ vẫn là người bạn đồng hành trung thành, là nơi ông gửi gắm tâm sự và giữ gìn những giá trị đẹp nhất của tâm hồn mình.
Trong số những đề tài ông theo đuổi, thơ tình là lãnh vực làm nên dấu ấn đặc biệt của Hoa Văn trong lòng độc giả. Tuy nhiên, thơ tình của ông không phải là những rung động bồng bột hay những đắm say mãnh liệt của tuổi đôi mươi. Đó là thứ tình yêu đã được thời gian gọt giũa, được cuộc đời thử thách và được chưng cất qua biết bao vui buồn, mất còn của kiếp nhân sinh.
Tình yêu trong thơ Hoa Văn mang vẻ đẹp trầm lắng và sâu sắc của một người đã đi qua gần trọn một đời người. Đó là tình yêu của người từng chứng kiến chiến tranh và hòa bình, từng trải qua ly/biệt và đoàn viên, từng nếm trải những mất mát không thể bù đắp và những hạnh phúc giản dị đời thường. Trong những vần thơ ấy, người đọc không chỉ bắt gặp hình bóng của một người yêu, một người vợ hay một cuộc tình, mà còn thấy được tình yêu dành cho gia đình, cho bạn hữu, cho quê hương và cho chính cuộc đời.
Có lẽ vì vậy mà thơ tình của ông luôn mang đến cảm giác ấm áp và bao dung. Dù viết về nhớ thương hay xa cách, ông không oán trách. Dù nhắc đến những mất mát hay đổi thay, ông không bi lụy. Ngược lại, trong từng câu chữ luôn thấp thoáng một tấm lòng biết ơn đối với những người đã đi qua cuộc đời mình và đối với những gì cuộc đời đã ban tặng. Nếu tuổi trẻ yêu bằng cảm xúc, thì thơ tình của Hoa Văn là tình yêu của sự thấu hiểu. Nếu tuổi trẻ thường hướng về những điều đang có, thì thơ ông là tiếng lòng của người biết nâng niu cả những điều đã mất. Bởi thế, thơ tình của ông không chỉ là thơ của tình yêu đôi lứa, mà còn là thơ của ký ức, của lòng tri ân, của sự thủy chung và của niềm tin vào những giá trị đẹp đẽ còn mãi với thời gian.
Đọc thơ Hoa Văn, người ta có cảm giác như đang ngồi bên một người bạn già hiền hậu, lắng nghe ông kể lại những câu chuyện của một đời người đã đi qua bao dâu bể. Trong những câu chuyện ấy có nỗi buồn nhưng không tuyệt vọng, có tiếc nuối nhưng không bi thương, có chia ly nhưng vẫn ánh lên niềm tin yêu cuộc sống. Chính sự từng trải, độ lượng và nhân hậu ấy đã tạo nên nét riêng rất khó nhầm lẫn trong thơ ông, đồng thời giúp những vần thơ của ông vượt qua giới hạn của thời gian để tìm được sự đồng cảm nơi nhiều thế hệ độc giả.
Với Hoa Văn, tình yêu không chỉ là cảm xúc để làm thơ. Tình yêu còn là cách ông sống, cách ông nhìn người, nhìn đời và cũng là món quà đẹp nhất mà ông để lại cho những người còn ở lại sau cuộc rong chơi gần một thế kỷ giữa cõi nhân gian.
-oOo-
Khoảng đầu tháng Tư năm nay, nhà thơ Hoa Văn gửi email cho tôi.
Ông nhờ tôi giúp thực hiện thi tập thứ hai mươi bốn mang tên “Ngày Tháng Mây Bay.”
Trong thư, ông viết:
“Nếu thuận tiện, lo in giùm bác tập thơ mới: Ngày Tháng Mây Bay. Và không trở ngại, bác nhờ cháu viết cho bài cảm nhận về tập thơ này. Cũng như các bài viết của Vinh Hồ, Song Nhị…Cảm ơn cháu.
Cháu từ từ layout, nhưng in xong sớm được ngày nào hay ngày đó, vì bác e không sống lâu hơn được nữa.”
Đọc những dòng chữ ấy, tôi mới cảm nhận hết sự bình thản của một người đang đối diện với chặng cuối cuộc đời.
Email sau đó, ông gửi cho tôi tấm chân dung để làm bìa sách. Tôi hoàn thành bìa mẫu (đính kèm) và chờ nhận bản thảo. Nhưng rồi không thấy ông gửi. Tôi gọi điện thoại, ông nói:
“Nếu cháu rảnh thì ghé nhà bác một chút, bác có chuyện muốn nói.”
Trưa hôm ấy, tôi lái xe đến thăm ông. Căn nhà vẫn yên tĩnh như mọi lần tôi ghé qua. Chú chó nhỏ quen thuộc trong sân nghe tiếng xe lạ liền chạy ra sủa vang. Những lần trước, ông thường cất tiếng la yêu để trấn an nó rồi chậm rãi bước ra đón khách. Nhưng lần này, tiếng sủa vẫn vang lên trong khoảng sân vắng, còn ông chỉ ngồi lặng bên trong nhà, không còn đủ sức để cất cao giọng như trước nữa.
Bước vào căn phòng nhỏ quen thuộc, tôi không khỏi chạnh lòng. Người thi sĩ mà tôi từng gặp với ánh mắt tinh anh, nụ cười hiền hòa và giọng nói trầm ấm nay đã gầy đi rất nhiều. Thân hình ông như nhỏ lại trong chiếc ghế cũ. Khuôn mặt hốc hác, nước da xanh xao, từng cử động đều chậm chạp và nặng nhọc. Dấu vết của những lần ra vào bệnh viện hiện rõ trên gương mặt và trong hơi thở đứt quãng của ông.
Thế nhưng, điều làm tôi xúc động nhất không phải là sự mệt mỏi của tuổi già hay bệnh tật, mà là vẻ bình thản hiện lên trong ánh mắt ông. Đó là ánh mắt của một người đã đi qua gần trọn một đời người, đã nếm trải đủ những thăng trầm của cuộc sống và đang lặng lẽ chấp nhận quy luật vô thường của tạo hóa. Sau vài câu thăm hỏi sức khỏe, ông nhìn tôi, khẽ nở một nụ cười hiền và nói bằng giọng thều thào, đứt quãng:
“Cảm ơn cháu đã đến thăm bác. Nhưng bác xin lỗi, bác đổi ý rồi. Bác không muốn in tập thơ mới nữa. Bao nhiêu đó chắc cũng đủ rồi...”
Tôi lặng người trước câu nói ấy. Không phải vì bất ngờ, mà bởi tôi cảm nhận được trong từng lời nói của ông một sự buông bỏ rất nhẹ nhàng. Không tiếc nuối, không bận lòng, cũng không còn những dự định dang dở mà người ta thường cố níu giữ ở cuối đời. Chỉ là sự thanh thản của một người đã hoàn thành hành trình của mình và đang bình tâm nhìn lại những gì đã đi qua. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng điều ông muốn nói không chỉ là chuyện một tập thơ chưa xuất bản. Có lẽ sâu thẳm trong lòng, ông đang âm thầm khép lại những trang cuối cùng của cuộc đời mình, giống như một thi sĩ đặt dấu chấm hết cho bài thơ dài đã viết suốt hơn bảy mươi năm bằng tất cả tâm hồn và tình yêu dành cho cuộc sống.
Tôi cố gắng thuyết phục:
“Bác cứ gửi bản thảo cho cháu. Cháu sẽ làm như những lần trước.”
Ông mỉm cười.
“Thôi cháu. Bác thấy như vậy là đủ rồi.”
Đó là cuộc trò chuyện cuối cùng giữa chúng tôi.
Khi ra về, tôi khẽ vỗ lên vai ông:
“Bác nghỉ ngơi cho khỏe, còn làm thêm nhiều bài thơ để đăng Facebook cho mọi người đọc nữa.”
Ông chỉ mỉm cười.
Nụ cười ấy giờ đây đã trở thành ký ức.
-oOo-
Điều khiến tôi kính trọng thi sĩ Hoa Văn không chỉ là tài thơ. Điều đáng quý nhất nơi ông chính là nhân cách. Là một người từng trải qua chiến tranh, tù đày và biết bao biến động lịch sử, ông có đủ lý do để cay đắng với cuộc đời, nhưng ông không như thế. Thơ ông không chất chứa hận thù. Ông không sống bằng ký ức đau thương. Ông chọn yêu đời. Ông chọn tha thứ. Ông chọn giữ lại những gì đẹp nhất của con người. Ông từng viết:
“Tôi viết thơ đời theo hướng vui
Vì đời còn chỉ bấy nhiêu thôi
Câu thơ con chữ tình cao đẹp
Chiều đã xuống rồi sương đã rơi
Còn tuổi bao nhiêu ta với đời
Chút tình xanh đỏ chút trăng rơi
Mấy mươi năm đã theo nghề chữ
Một cõi lòng son một cõi vui
Tôi vẫn vui dù chiều đã tàn
Cuộc đời gió thoảng với mây tan
Tuổi không còn nữa cho mùa nữa
Chiều đã già rồi vẫn vẻ vang
Tôi vẫn còn đi tôi vẫn đi
Chút duyên thơ vẫn tuổi theo về
Mấy mươi năm đã như tròn mộng
Chút nghiã chút tình trọn ước mơ”
(DUYÊN THƠ, bài 152)
Võ Phú
Richmond 061226

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét