Mẹ đã mất từ lâu Chưa một lần chiêm bao thấy bóng mẹ Có lẽ ngày còn bé Mẹ nghiêm khắc nên lớn rồi vẫn sợ mẹ Lúc bé ở làng quê Roi vọt như cơm bữa Kịp khi ra Chợ Thủ Con lớn nên không nỡ roi vọt Nhưng không ngớt răn dạy Nhưng cũng có một lần Mẹ đang nằm bịnh Bà nội lại dằn thúc Mẹ giận lẩy bà mới kêu con lại Đứng kế bên giường nghe mẹ dạy Bất đồ nắm chặt tay con Tay kia rút phăng khúc củi gộc Phang liên tu bất tận Ai biết tính con bằng mẹ Mẹ biết con bề ngoài nhu thuận Bề trong cứng đầu ngỗ nghịch Nên cam chịu tiếng ác để răn dạy Cha mẹ sinh con trời sinh tính Biết vậy nhưng vẫn gắng sức Toan sửa tính cho con Cho con được thành nhơn Như lòng mong mỏi của mẹ Khi đặt tên con là Thành Nhơn Mẹ vốn là thôn nữ Chữ nghĩa đâu bao nhiêu Chỉ dạy con hai điều: Một là không được dối trá Hai là sống theo nhân nghĩa Chỉ có bấy nhiêu thôi Nói là nói vậy thôi Con mẹ cũng lớn rồi Vẫn nhớ lời mẹ dạy Không dám dối trá cầu lợi danh Cũng chuộng điều nhân nghĩa Chỉ khi nào lạng quạng Dấu để mẹ khỏi buồn Thật không dám dối trá Nhưng tới lần lập gia đình Mới thật là khổ não Biết con vì mối tình si Đang rơi vào cơn gió xoáy Bao nhiêu điều ngang trái Lại sợ con bị hại Thương con đứt ruột mà chẳng biết làm sao! Chỉ biết nhìn con ngơ ngẩn lặng thinh Ngày nay tuổi bảy lăm Những đêm nằm thao thức Muốn nghe lại lời mẹ một lần Không làm sao được nữa Mẹ mất đã từ lâu Nhờ ơn Mẹ mới Thành Nhơn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét