Mẹ đã đi rồi ba cũng đi Trăm năm đất lạ chẳng còn chi Con đau con khóc không ai biết Mưa cũng thêm buồn ngập lối đi Côi cút lang thang trốn nợ đời Nửa đời oan ức nửa chết trôi Nhớ ao rau muống thương bờ chuối Tóc rụng bốn mùa áo tả tơ Gót mòn gối mỏi tim trống không Đò nào chịu chở buồn qua sông Chim nào mang chút tin vui đến Trước lúc hồn tan nẻo bụi hồng Khói nhang không trọn tủi cơm canh Cây trốc gốc rồi hết lá xanh Con như con dế mèn lem luốc Càng rụng chân què râu lạnh tanh Ruộng lúa bờ măng gốc mãn cầu Còn dấu chân bùn bóng áo nâu Vườn cà vườn cải vườn cam quít Còn dấu tay nào lo bắt sâu Chiều tối chong đèn ấm mái tranh Tép rang cơm nóng rau thương canh Mắm kho khô nướng thơm tình mẹ Như chuyện đời xưa mộng an lành Con mộng xây nhà thực khang trang Sân trước sân sau gạch lót đàng Còn có sân trong hòn non bộ Ba mẹ uống trà vui thưởng trăng Mười năm đất khách may được nhà Vườn rộng chim ca lắm cỏ hoa Bàng hoàng nhang khói đêm thao thức Đất trời lạnh lẽo bóng sao sa Tóc mây mắt biển tay trăng sao Mẹ về băng bó vết thương đau Xức dầu cạo gió khi con lạnh Nước mắt còn vương áo chiêm bao Vầng trán thanh cao mặt chữ điền Chân trần áo vá mắt thần tiên Ba đi gieo mạ đi trồng bắp Dọn cỏ vườn dừa ương sầu riêng Gốc mai trước ngõ quá già nua Qua bao khói lửa bao nắng mưa Vẫn còn gượng trổ hoa khoe tết Chờ ba làm lễ đón giao thừa Mơ nào như thực thực như mơ Ba mẹ đi lâu con vẫn chờ Cút cụt đuôi ai nuôi cút lớn (1) Ngày lại ngày qua lông xác xơ Nghe lạnh mười phương lạnh mấy đời Lạnh từ tim óc lạnh đau môi Con đi thất thểu trên đường nắng Lạnh vẫn tương tư lạnh đón mời ...
MD 10/19/05 LuânTâm (1) Ca Dao: Cút cụt đuôi ai nuôi cút lớn Dạ thưa thầy con lớn mình con...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét