Kể từ khi con biết nhớ. Má đã già một bà cụ gầy nhom Tóc búi cao mặc áo vá vai sờn Quần đen bạc màu theo năm tháng. Má cười, nụ cười hiền thương lắm Hàm răng kia xệu xạo thấp cao Tuổi chưa già mà đã ngoáy trầu Môi cắn chỉ đỏ tươi màu hạt lựu. Áo túi, cái túi may thiệt bự. Giả bộ lấy đồ mò vú má thiệt vui. Má nhột la lên rồi má lại cười. "Nhớ hồi nhỏ bỏ bú mày quá khó!" Má của tôi nhà quê thiệt đó Mà trái tim từ mẫu thật vô bờ. Lo cho con từ thuở còn thơ. Đến khôn lớn vẫn chăm lo săn sóc Má là chuối sứ bên nhà ngọt mật Vú sữa đầu mùa vị thật thanh tao Cây khế cây dừa trồng ở vườn sau Là Mai, Sứ, Ngọc Lan sân trước Má là những gì thân thiết nhất Khó hình dung, không thể trình bày Má nằm trong tim nhịp đập mỗi ngày Trong hơi thở vẫn thơm mùi của má. Hôm thứ bảy Má ơi! Ngày giỗ má Ba nén nhang con mời má dùng cơm. Nhớ má nhiều lệ nhòe nhoẹt mắt con. Cháu 8 đứa hỏi " Sao bà ngoại khóc?" Bầy cháu cố quỳ thành 3 hàng dọc. Sản phẩm đời con lạy ra mắt mẹ già Trăng trên cao dù trăng ở thật xa. Nhưng ánh sáng vẫn chan hòa. Là Má đó. Nguyễn thị Thêm
Lời thơ và cách diên tả phảng phất các nét ANH THƠ tiền chiến
Trả lờiXóaChị Thêm Nguyễn ơi������
Trả lờiXóaThơ hay thật cảm động...nhớ Mẹ quá chị Thêm ơi ...
TP